29 thg 3, 2007

Chiếc đài của ba

Đang học năm 3 Trường cao đẳng Sư phạm Hòa Bình (tỉnh Hòa Bình), đôi mắt tôi bị mờ đi rồi mù hẳn.

Khi bạn bè tất bật chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp cao đẳng sư phạm thì tôi bắt đầu sống những ngày trong bóng tối. Bao ước mơ, dự định cho tương lai như tan biến. Ba mẹ bán sạch tài sản chạy chữa khắp nơi nhưng bóng tối vẫn bao trùm quanh tôi.

Tôi buộc lòng phải rời giảng đường khi khóa học chưa kết thúc. Những ngày đầu xa bạn bè, trường lớp, sống trong bệnh tật, tôi đau đớn vô cùng. Mẹ đêm nào cũng ôm tôi khóc cạn nước mắt. Ba ít nói hẳn, tối nào ông cũng thức đến sáng.

Một buổi chiều cuối đông năm 1998, ba mua về cho tôi một chiếc radio. Ba bảo tôi mở đài nghe cho đỡ buồn. Hình như ba hiểu nỗi buồn của tôi, chiếc đài là cầu nối giúp con gái của ba “nhìn thấy” thế giới bên ngoài.

Cũng từ đó chiếc radio trở thành người bạn của tôi. Một hôm, tôi nghe được trên làn sóng Đài Tiếng nói VN nói về hoạt động của trung tâm hướng nghiệp Hội Người mù tỉnh Thừa Thiên - Huế. Tôi liền viết thư với ý muốn là thành viên của hội. Gửi thư đi tôi không dám hi vọng, nhưng một ngày người đưa thư đã đem đến niềm vui thật lớn. Rồi tôi cố nén nỗi đau khi dòng nước mắt đã cạn trong ngày giã biệt ba mẹ già lên đường.

Đến Huế, những khó khăn của cuộc sống giăng đầy phía trước. Nghe nói trung tâm hướng nghiệp chứ tôi chưa hình dung ra trung tâm như thế nào và đến đó mình sẽ làm việc gì, sẽ sinh hoạt ra sao trong khi ở nhà mỗi khi khó khăn đều có mẹ. Những đêm đầu đến trung tâm tôi nhớ nhà không chịu nổi, nhưng để yên lòng ba mẹ, tôi chỉ còn một con đường là cố gắng vượt lên số phận.

Ở đây tôi như tìm thấy được ánh sáng. Cuộc đời cũng bắt đầu lớn lên từ đó. Hai năm sau tôi được cử đi học lớp kỹ năng dạy trẻ em khiếm thị ở Hà Nội, rồi về đứng lớp ở trung tâm cho đến bây giờ.

Ở trung tâm, tập thể thao không chỉ để tăng cường sức khỏe mà là một niềm vui của người khiếm thị. Có chút năng khiếu bơi lội của cô gái chăn trâu ở quê, tôi nhanh chóng được nhận vào đội bơi lội dành cho người khuyết tật của tỉnh. Tập luyện thể thao đối với người khiếm thị quả thật gian nan. Có những hôm luyện tập đầu va vào thành bể bơi, tôi chỉ biết ôm đầu hết đau lại tập.

Những ngày khổ luyện cũng mang lại kết quả. Tôi đã đạt nhiều thành tích ở các giải đấu trong nước và quốc tế. Niềm vui lớn nhất của tôi là được đại diện cho người khuyết tật VN ra nước ngoài thi đấu ở hai giải Para Games 2003 và 2005.

Cứ mỗi lần đứng trên bục chiến thắng, nghe nhạc quốc ca vang lên, niềm vui trong tôi không thể diễn tả được, nước mắt cứ chảy. Những lúc đó tôi nhớ ba mẹ vô cùng. Chiến thắng không chỉ là niềm vui mà còn là sự an ủi, động viên tôi có thêm nghị lực, tự tin hòa nhập cuộc sống.

Trở về sau giải đấu quốc tế, tôi quay lại với công việc hằng ngày. Với mỗi đứa trẻ ở trung tâm, dù ở hoàn cảnh, lứa tuổi, tính tình khác nhau nhưng tôi là người rất hiểu các em, xem các em như những đứa em, đứa con mình. Bởi tôi cũng đã có những ngày tháng như các em. Những lúc rời lớp học, tôi xắn tay cùng chị em ở trung tâm lo bữa cơm, giấc ngủ cho cả đại gia đình người khiếm thị.

Mỗi năm tôi được về thăm nhà vào dịp tết. Căn nhà xưa giờ thêm trống vắng, tôi “nhìn thấy” dáng mẹ già nua ngồi đó. Sờ di ảnh của ba tôi trên bàn thờ, nước mắt tôi chảy ròng. Tôi nhớ chiếc đài ba tặng tôi ngày nào.

BÙI THỊ XÍM (Tỉnh hội Người mù Thừa Thiên - Huế)

Không có nhận xét nào: