Hiển thị các bài đăng có nhãn NHỮNG CÂU CHUYỆN LÀM THAY ĐỔI CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHỮNG CÂU CHUYỆN LÀM THAY ĐỔI CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

2 thg 1, 2008

kỳ quan thiên nhiên thế giới mới..



Chỉ với vài phút bạn đã góp phần giúp ..vịnh Hạ Long (Halong Bay)..động Phong Nha - Kẻ Bàng (Hong Nha - Ke Bang, National Park)…đỉnh Phanxipang (Fansipan, Mountain)…trở thành 1 trong 7 kỳ quan thế giới mới

Hãy thể hiện mình là 1 công dân yêu cảnh vật thiên nhiên đất nước mình..

1. Truy cập website http://www.new7wonders.com/.

2. Nhấp chuột vào biểu tượng hình quả địa cầu hoặc Vote now for your favorite natural monuments and sites on earth! ( Hoặc click vào liên kết nhanh http://www.new7wonders.com/nature/en/vote_on_nominees/ )

3. Nhấp chuột vào mục Vote for your nominee Hoặc click vào liên kết nhanh (http://www.new7wonders.com/nature/en/vote_on_nominees/). Nếu bạn truy cập website http://www.tuoitre.com.vn/halong thì không phải thực hiện bước 2 và 3, chỉ cần nhấp chuột vào mục “bầu chọn”.

4. Nhấp chuột vào mục Are not yet a New7Wonders Member? Join now!

5. Điền tên của bạn: First name:…

6. Điền họ của bạn: Last name:…

7. Chọn giới tính của bạn: Gender:…

Female (Nữ) Male (Nam)

8. Chọn năm sinh của bạn: Year of Birth: ( - please select - )

9 Chọn quốc gia của bạn: Country: ( - please select - )

10. Điền địa chỉ email: Email address:…

11. Điền lại địa chỉ email của bạn vào ô: Confirm your email address:…

12. Đánh dấu vào ô I agree to the Terms and Conditions of New7Wonders.

13. Nhấp chuột vào ô - please select continent - của Vote 1 và chọn châu Á (Asia)

14. Nhấp chuột vào ô - please select candidate - của Vote 1 và chọn vịnh Hạ Long (Halong Bay)

15. Làm tương tự như bước 13 và 14 để bầu chọn thêm hai địa danh khác của Việt Nam là động Phong Nha - Kẻ Bàng (Hong Nha - Ke Bang, National Park, ban tổ chức đã sử dụng sai tên) và đỉnh Phanxipang (Fansipan, Mountain); bốn địa danh còn lại tùy theo ý bạn. Bạn có thể xem thông tin tham khảo trên website http://www.tuoitre.com.vn/halong.

Lưu ý: bạn phải hoàn thiện đủ bốn lựa chọn còn lại (từ Vote 4 đến Vote 7) và tất cả địa danh bạn bầu chọn từ Vote 1 đến Vote 7 không được trùng nhau).

16. Nhấp chuột vào mục Submit

17. Vài phút sau bạn mở email của mình, nhấp vào đường link

http://www.new7wonders.com/key/2fd02561cd8ddae11e00… trong thư của ban tổ chức gửi tới để hoàn tất việc bầu chọn của bạn.

Theo NGUYỄN MINH NHỰT (Báo Tuổi Trẻ)

BANG XEP HANG

http://www.new7wonders.com/nature/en/liveranking/

20 thg 11, 2007

Giáng sinh 5 xu - Giáng sinh ấm



Bạn ơi! Hãy góp cùng góp 1 tay nào ..để các em nhỏ kém may mắn có được 1 giáng sinh thật ấm áp..thật vui..

Thông tin thêm về chương trình tại www.nhunguocmoxanh.org Hoặc http://360.yahoo.com/nhom_uocmoxanh

Bạn hãy gởi tiếp Message này cho những người bạn của bạn nhé..

Xin chân thành cảm ơn và xin chúc cho bạn luôn thành công, may mắn và hạnh phúc..Giáng sinh vui vẻ..Giáng sinh ấm áp..

28 thg 6, 2007

Lần đầu được đến rạp xem phim

“Chú ơi, sao cái phòng này tối vậy, làm sao mắt cháu thấy được để coi phim?”...

Những câu hỏi tưởng chừng rất ngây ngô nhưng có thật của các bé ở nhà may mắn (6/17 Tân Kỳ Tân Quý, phường Bình Hưng Hòa, Tân Bình, TP.HCM) khi lần đầu tiên được mời đến xem phim ở cụm rạp Diamond vào sáng 25-6 (*).

Ngồi trên xe, các em chỉ trỏ, hào hứng, ngơ ngác khi lần đầu tiên được lên trung tâm thành phố. “Lần đầu tiên cháu và các bạn được đi thang máy lên tầng cao nhất tòa nhà đẹp ơi là đẹp này.

Còn bé Lê Thị Diễm, 8 tuổi, vừa rụt rè ngồi vào hàng ghế đầu tiên là quay sang bạn thì thầm: “Hôm bữa Diễm coi tivi thấy chiếu cảnh rạp phim có ghế to thế này, nay được ngồi ghế giống như trên tivi để xem phim, thích ghê”.

Thầy Võ Thanh Tùng, phụ trách quản lý giáo dục của nhà may mắn, cho biết: “Dù giờ hẹn là 8g30 sẽ có xe đến đón các bé nhưng mới 6g30, 76 em đã tập trung khá đầy đủ, đứa nào cũng chọn cho mình chiếc áo đồng phục tinh tươm nhất để chuẩn bị cho lần đầu tiên trong đời đến rạp xem phim”.

Khi màn hình vừa hiện ra những hình ảnh đầu tiên, nhiều tiềng ồ, à vang lên, những cánh tay chỉ trỏ, những đôi mắt mở to, háo hức và những tràng cười giòn tan: “Hình người to quá, nhìn rõ hơn tivi nhiều. Y như thật ấy...”.

Bé Tưởng Bảo Hoa, 7 tuổi, thì thầm với tôi: “Nhà cháu 11 anh em nhưng chỉ có cháu được đi. Cháu sẽ về kể lại cho anh chị cháu”. Ngồi cùng các em suốt gần 2 giờ đồng hồ xem bộ phim hài Kỳ nghỉ của Mr Bean, giám đốc điều hành Công ty liên doanh rạp Diamond, ông Kim Dong Wook, không nén được xúc động:

“Khi nghe một bé hỏi tôi: “Chú ơi, cái màn vải màu trắng ấy chút sẽ hiện lên hình phim hả chú, tôi thật sự không diễn tả được cảm xúc của mình lúc đó”.

Còn ông Kim Tae Hyung, tổng giám đốc, người nghĩ ra ý tưởng chương trình này, thì: “Dự tính lúc đầu sẽ chiếu một tháng một lần, nhưng bây giờ chúng tôi sẽ chiếu hai tuần một lần cho các em. Thưởng thức văn hóa không dành riêng cho những ai có tiền mà dành cho tất cả mọi người. Các em đáng được nhận những điều này. Tôi mong không chỉ rạp Diamond mà còn nhiều rạp khác sẽ tạo điều kiện chia sẻ quyền thưởng thức văn hóa của các em”.

HOÀI NAM

--------------------

(*) Chương trình “Chiếu phim miễn phí cho trẻ mồ côi” do Công ty liên doanh rạp Diamond thực hiện nhằm tạo sân chơi bổ ích cho các em mồ côi, khuyết tật, có hoàn cảnh khó khăn. Chương trình chiếu phim sẽ được tổ chức một tháng hai lần và sẽ kéo dài liên tục không ấn định thời gian.

24 thg 4, 2007

Bạn có bao nhiêu người bạn?

Một cụ già quay qua tôi và hỏi: “Cô có bao nhiêu người bạn?”. “Sao cụ lại hỏi vậy, tôi có 10 hay 20 người bạn, nhưng tôi chỉ nhớ tên được vài người thôi”.

Cụ mỉm cười như thấu hiểu rồi buồn bã gật đầu:

- Cô phải thật may mắn mới có nhiều người bạn như thế. Nhưng hãy nghĩ về điều cô đang nói. Có quá nhiều người cô không biết tên đấy! Bạn không phải chỉ là người để cô nói: xin chào!

Bạn là người có bờ vai mềm mại để cô dựa vào mà khóc.

Là một cái giếng để đổ xuống đấy tất cả những rủi ro của cô và nâng giá trị của cô lên cao.

Bạn là một bàn tay để kéo cô lên từ bóng đêm và tuyệt vọng khi tất cả những người mà cô gọi là “bạn” đã đẩy cô vào đó.

Một người bạn thật sự là một đồng minh không thể bị lay động hay bị mua chuộc. Là một giọng nói để giữ cho tên của cô còn sống mãi khi những người khác đã lãng quên.

Nhưng cái cần thiết nhất của một người bạn là một trái tim, là một bức tường mạnh mẽ và sừng sững. Để từ trái tim của những người bạn đó ta sẽ có tình yêu tuyệt vời nhất.

Vậy hãy nghĩ về những gì tôi nói, từng lời nói đều thật lòng cả.

Và hãy trả lời lại cho tôi một lần nữa đi, cô bé, cô có bao nhiêu người bạn nào?

Tôi mỉm cười với ông và trả lời: “Ít nhất cháu có một người bạn, cụ ạ”.

Cảm ơn vì đã trở thành người bạn của tôi!

THANH GIANG dịch (Theo Internet)

15 thg 4, 2007

Câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.



o O o


Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể... cho tôi một... bát mì được không?

- Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!"

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì".

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!"

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con."

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

"Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị... các vị là...

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.



o O o


Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.

suu tam

Chuyện đời thường

Cưới nhau được hai năm, chồng tôi bàn với tôi về quê đón mẹ anh lên ở với chúng tôi để bà được sống an nhàn những ngày cuối đời. Bố anh ấy mất sớm từ khi anh còn nhỏ, nên bà mẹ gửi gắm tất cả mọi hy vọng vào anh, một mình bà chắt chiu thắt lưng buộc bụng nuôi anh khôn lớn cho tới ngày học xong đại học.

Tôi đồng ý ngay và lập tức dọn dẹp dành riêng cho bà căn phòng có ban công hướng Nam, vừa có thể sưởi nắng vừa có thể bày vài chậu cây cảnh. Bước vào căn phòng chan hòa ánh sáng vừa dọn xong, anh ấy chẳng nói chẳng rằng bất chợt bế xốc lấy tôi và quay một vòng quanh phòng. Khi tôi sợ quá cào cấu anh xin anh bỏ xuống thì anh bảo:

- Nào, chúng mình về quê đón mẹ nhé!

Chồng tôi cao lớn, còn tôi thì bé nhỏ và thích được nép đầu vào ngực anh. Những lúc ấy, tôi có cảm giác như anh có thể nhét gọn tôi vào túi áo. Những bận hai người tranh cãi nhau mà tôi không chịu thua, anh bèn nhấc bổng tôi lên ngang đầu và quay tít cho đến khi tôi sợ hết hồn xin anh buông tha mới thôi. Tôi thích cái cảm giác vừa sợ vừa sung sướng ấy.

Mẹ anh sống ở thôn quê lâu năm nên rất khó có thể sửa ngay được những tập quán của người nhà quê. Chẳng hạn, thấy tôi hay mua hoa tươi bày ở phòng khách, bà có vẻ khó chịu. Cực chẳng đã, một hôm bà bảo:

- Các con thật chẳng biết chi tiêu gì cả. Hoa có ăn được đâu mà mua làm gì kia chứ?

Tôi cười:

- Mẹ ơi, trong nhà có hoa tươi nở rộ thì ai nấy đều vui vẻ cả.

Bà cúi đầu lầu bầu gì gì đấy. Chồng tôi bảo:

- Ðây là tập quán của người thành phố, mẹ ạ. Lâu ngày mẹ sẽ quen thôi.

Bà không nói gì nữa, nhưng sau đấy mỗi bận thấy tôi mua hoa về, bao giờ bà cũng không thể im lặng mà cứ hỏi mua hết bao nhiêu tiền. Khi tôi nói giá cả thì bà chép miệng tiếc rẻ. Có lần thấy tôi xách về túi to túi nhỏ các thứ mua sắm được, bà gặng hỏi giá tiền từng thứ một. Tôi kể lại giá mỗi thứ. Nghe xong bà chép miệng thở dài thườn thượt. Chồng tôi véo mũi tôi và thì thầm:

- Ngốc ơi, nếu em đừng nói giá thật với mẹ thì sẽ chẳng sao cả, phải không nào?

Cuộc sống đang vui tươi thế là dần dần có những hòa âm trái tai.

Ðiều làm bà khó chịu nhất là thấy con trai mình ngày ngày dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Ðàn ông mà chui vào bếp nấu ăn cho vợ thì coi sao được, bà nghĩ vậy. Vì thế mà bữa sáng nào bà cũng nặng mặt không vui. Tôi giả tảng không thấy gì thì bà khua đũa đụng bát tỏ ý không bằng lòng. Làm giáo viên dạy múa ở Cung Thiếu niên, ngày nào tôi cũng phải nhảy nhót mệt bã người nên khi ngủ dậy thường nằm rốn tận hưởng chăn đệm ấm áp, coi đó là một thú hưởng thụ. Vì thế tôi đành giả câm giả điếc trước sự chống đối của bà mẹ chồng. Ðôi khi bà cũng làm giúp tôi một ít việc nhà, nhưng thật ra chỉ làm tôi thêm bận bịu mà thôi. Chẳng hạn, những túi ni lông đựng đồ, mọi khi tôi đều quẳng vào thùng rác thì bà tích cóp lại, bảo là để hôm nào bán cho đồng nát. Thế là khắp nhà đầy những túi ni lông. Mỗi lần rửa bát hộ tôi, bà đều hà tiện không dùng nước rửa chén thế là tôi phải rửa lại, dĩ nhiên phải kín đáo để bà khỏi tự ái.

Một tối nọ, khi tôi đang rửa chén trộm như thế thì bà nhìn thấy. Thế là bà sập cửa đánh sầm một cái, nằm lì trong buồng khóc gào lên. Chồng tôi cuống quýt chẳng biết làm gì. Cả tối hôm ấy anh không nói với tôi câu nào. Tôi làm nũng với anh, anh cũng chẳng thèm để ý. Tôi điên tiết lên vặn lại:

- Thế thì rốt cuộc em sai chỗ nào ạ?

Anh trợn mắt:

- Tại sao em không thể phiên phiến một chút nhỉ, bát không sạch thì ăn cũng có chết đâu, hả?

Một thời gian dài sau đấy, bà chẳng nói chuyện với tôi. Không khí trong nhà bắt đầu dần dần căng thẳng. Chồng tôi rất mệt mỏi, chẳng biết nên làm ai vui lòng trước.

Không muốn để con trai làm bữa sáng, bà cả quyết nhận lấy "nhiệm vụ nặng nề" này. Rồi khi thấy anh ăn uống ngon lành, bà lại nhìn ngó tôi với ý trách móc tôi không làm tròn bổn phận người vợ, khiến tôi rất khó xử. Ðể thoát khỏi cảnh ấy, tôi đành không ăn bữa sáng ở nhà mà mua túi sữa trên đường đi làm, mang đến cơ quan ăn. Tối hôm ấy lúc đi ngủ, anh bực bội bảo:

- Có phải là em chê mẹ anh nấu ăn bẩn nên mới không ăn sáng ở nhà, đúng không?

Rồi anh lạnh nhạt nằm quay lưng lại, mặc cho tôi nước mắt đầm đìa vì ấm ức. Sau cùng anh thở dài:

- Cứ coi như là em vì anh mà ăn sáng ở nhà, được không nào?

Thế là sáng sáng tôi đành ngồi vào bàn ăn với tâm trạng ê chề.

Một hôm, khi đang ăn món cháo bà nấu, tôi chợt thấy buồn nôn, mọi thứ trong bụng muốn oẹ ra, gắng kìm lại mà không tài nào kìm được, tôi đành quăng bát đũa chạy ù vào phòng vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Sau một hồi hổn ha hổn hển thở, khi tôi bình tâm lại thì nghe thấy bà bù lu bù loa vừa khóc vừa đay nghiến oán trách tôi bằng những từ ngữ nhà quê, còn anh thì đứng ngay trước cửa phòng vệ sinh căm tức nhìn tôi. Tôi há hốc miệng chẳng nói được gì, thật ra nào mình có cố ý nôn đâu. Lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau to. Mới đầu mẹ anh còn giương mắt đứng nhìn, sau đấy bà thất thểu bỏ ra ngoài. Anh tức tối nhìn tôi rồi đi ra theo bà.

Ba ngày liền không thấy bà và anh về nhà, cả đến điện thoại cũng không thấy gọi. Tôi tức điên người mỗi khi nghĩ lại từ hôm bà lên đây ở mình đã phải chịu bao nhiêu nỗi oan ức, thế mà anh ấy còn muốn tôi thế nào nữa đây? Không hiểu sao dạo này tôi hay buồn nôn thế, ăn gì cũng không thấy ngon, lại thêm trong nhà bao nhiêu chuyện rắc rối, tâm trạng vô cùng tồi tệ. Cuối cùng, vẫn là các bạn ở cơ quan bảo:

- Sắc mặt cậu xấu lắm, nên đi khám bệnh thôi!

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy tôi đã có bầu. Bây giờ mới rõ tại sao sáng hôm ấy tôi bỗng dưng buồn nôn. Niềm hạnh phúc sắp có con pha trộn với một chút buồn giận oán trách: Tại sao chồng mình và cả bà mẹ chồng nữa lại không nghĩ tới chuyện ấy nhỉ?

Tôi gặp anh tại cổng bệnh viện. Xa nhau mới có ba ngày mà trông anh tiều tụy quá chừng. Tôi định quay đi, nhưng bộ dạng ấy khiến lòng tôi xót xa, không nén được, tôi gọi anh. Anh nhìn tôi như người xa lạ, ánh mắt không giấu nổi nỗi chán ghét như một mũi kim lạnh buốt đâm vào lòng tôi. Tôi tự nhủ "đừng nhìn anh ấy, đừng nhìn anh ấy", và chặn một chiếc taxi lại. Thật ra lúc ấy tôi chỉ muốn hét to: "Anh yêu của em, em sắp sinh cho anh một cục cưng đây!" rồi được anh bế xốc lên sung sướng quay một vòng. Ước muốn ấy đã không xảy ra. Khi ngồi trên taxi, nước mắt tôi ứa ra lã chã. Vì sao chỉ một lần cãi nhau đã làm cho tình yêu của chúng tôi trở nên tồi tệ tới mức này cơ chứ?

Về nhà, tôi nằm trên giường nghĩ tới chồng, tới nỗi chán ghét đầy trong mắt anh. Tôi nắm lấy góc chăn khóc nấc lên. Nửa đêm, có tiếng lạch cạch mở ngăn kéo. Khi bật đèn lên tôi trông thấy khuôn mặt đầy nước mắt của anh. Thì ra anh về nhà lấy tiền. Tôi lạnh nhạt nhìn anh không nói gì. Anh cũng làm như không thấy tôi, lấy xong các thứ liền vội vã bỏ đi. Có lẽ anh định thật sự chia tay với tôi đây. Thật là một người đàn ông có lý trí, biết tách bạch tình và tiền rạch ròi như thế đấy. Tôi cười nhạt, nước mắt lã chã tuôn rơi.

Hôm sau tôi không đi làm mà ở nhà, muốn xem xét lại mọi ý định của mình rồi tìm anh trao đổi cho xong mọi chuyện. Khi đến công ty của anh, cậu thư ký ngạc nhiên nhìn tôi:

- Ơ kìa, mẹ tổng giám đốc bị tai nạn, hiện đang nằm bệnh viện kia mà.

Tôi trố mắt cứng họng, lập tức đến ngay bệnh viện. Nhưng khi tìm được anh thì bà đã tắt thở rồi. Anh không hề nhìn tôi, mặt cứ lầm lầm. Tôi nhìn khuôn mặt vàng vọt không hồn của bà, nước mắt ứa ra: Trời ơi! Tại sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?

Cho tới hôm an táng mẹ, anh vẫn không thèm nói với tôi một câu nào, thậm chí mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt anh đều hiện lên nỗi chán ghét tột độ. Nghe người khác kể lại, tôi mới biết sơ qua về vụ tai nạn. Hôm ấy bà bỏ nhà rồi thẫn thờ đi về phía ga xe lửa, bà muốn về quê mà. Chồng tôi đuổi theo, thấy thế bà rảo bước đi nhanh hơn. Khi qua đường, một chiếc xe buýt đâm vào bà... Cuối cùng thì tôi đã hiểu tại sao anh ấy chán ghét mình. Nếu hôm ấy mình không nôn oẹ, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi nhau với anh ấy, nếu... Trong lòng anh, tôi là kẻ tội phạm gián tiếp giết chết bà.

Anh lẳng lặng dọn vào ở phòng mẹ, tối tối khi về nhà, người sặc mùi rượu. Lòng tự trọng bị tổn thương bởi nỗi xấu hổ và tự thương hại đè nặng khiến tôi thở không ra hơi nữa. Muốn giải thích mọi chuyện, muốn báo anh biết chúng tôi sắp có con rồi, nhưng cứ thấy ánh mắt ghẻ lạnh của anh là tôi lại thôi không nói gì. Thà anh đánh tôi mắng tôi một trận còn hơn. Tôi có cố ý để xảy ra mọi tai họa ấy đâu! Ngày tháng cứ ngột ngạt lặp đi lặp lại. Càng ngày anh ấy càng về nhà muộn hơn. Chúng tôi cứ thế căng với nhau, xa lạ hơn cả người qua đường. Tôi như cái thòng lọng thắt vào tim anh.

Một hôm, khi đi qua một hiệu ăn Âu, tôi nhìn qua cửa kính thấy chồng mình đang ngồi đối diện với một cô gái trẻ và nhè nhẹ vuốt tóc cô. Thế là tôi đã hiểu rõ tất cả. Sau giây lát ngớ người ra, tôi vào hiệu ăn, đến đứng trước mặt chồng mình, trân trân nhìn anh, mắt ráo hoảnh. Tôi không muốn nói gì hết, và cũng chẳng biết nói gì. Cô gái nhìn tôi, nhìn chồng tôi rồi đứng lên định bỏ đi. Anh ấn cô ngồi xuống rồi cũng trân trân nhìn lại tôi, không chịu thua. Tôi chỉ còn nghe thấy tim mình đập chầm chậm từng nhịp như đang sắp kề cái chết. Kẻ thua cuộc là tôi, nếu cứ đứng nữa thì tôi và đứa bé trong bụng sẽ ngã xuống. Ðêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết.

Những ngày sau, anh vẫn không về nhà. Có hôm đi làm về, tôi thấy tủ áo như bị sắp xếp lại, chắc anh ấy về lấy các thứ của anh. Tôi chẳng muốn gọi điện thoại cho anh, ý định giải thích mọi chuyện cho anh cũng biến mất hẳn.

Tôi sống một mình. Ði bệnh viện khám thai một mình. Trái tim tôi như vỡ vụn mỗi khi trông thấy cảnh các bà vợ được chồng dìu đến bệnh viện. Các bạn ở cơ quan bóng gió khuyên tôi bỏ cái thai đi cho yên chuyện nhưng tôi kiên quyết không chịu. Tôi như điên lên muốn được sinh đứa bé này, coi đó như sự bù đắp việc bà mẹ chồng qua đời.

Một hôm đi làm về nhà, tôi thấy anh ngồi trong phòng khách mù mịt khói thuốc lá, trên bàn đặt một tờ giấy. Không cần xem, tôi đã biết tờ giấy đó viết gì rồi. Trong hơn hai tháng chồng vắng nhà, tôi đã dần dà học được cách giữ bình tĩnh. Tôi nhìn anh, cất mũ rồi bảo:

- Ðợi một tí, tôi sẽ ký ngay đây.

Anh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ bối rối chẳng khác gì tôi. Vừa cởi cúc áo khoác, tôi vừa tự nhủ: "Chớ có khóc đấy, chớ có khóc đấy... ". Hai mắt nhức lắm rồi, nhưng tôi quyết không cho chúng nhỏ lệ nữa. Mắc xong áo lên móc, thấy anh cứ chằm chằm nhìn cái bụng to của tôi, tôi mỉm cười đi đến bàn, cầm lấy tờ giấy, rồi chẳng xem gì hết, liền ký tên mình và đẩy tờ giấy cho anh.

- Em có bầu rồi đấy à?

Ðây là lần đầu tiên anh ấy nói chuyện với tôi kể từ hôm bà bị nạn. Nước mắt tôi trào ra không thể nào ngăn nổi.

- Vâng, nhưng không sao cả, anh có thể đi được rồi.

Anh không đi mà ngồi lại, hai chúng tôi nhìn nhau trong bóng tối. Anh từ từ ôm lấy tôi, nước mắt nhỏ ướt đầm vai áo tôi. Thế nhưng lòng tôi đã không còn gì nữa, rất nhiều thứ đã biến đi xa lắm rồi, xa tới mức có đuổi theo cũng chẳng lấy lại được nữa.

Không nhớ là anh ấy đã nói với tôi bao nhiêu lần câu "Xin lỗi" nữa. Trước đây tôi cứ tưởng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng bây giờ thì không. Suốt đời tôi sao quên được ánh mắt băng giá anh nhìn tôi khi đứng trước cô gái nọ ở hiệu ăn Âu hôm ấy. Chúng tôi đã rạch vào tim nhau một vết thương sâu hoắm. Tôi không cố tình, còn anh thì cố tình. Quá khứ không thể nào trở lại được nữa. Trái tim tôi chỉ ấm lên mỗi khi nghĩ đến đứa bé trong bụng, còn với anh thì tim tôi đã lạnh như băng. Tôi không đụng đến tất cả những thức ăn anh mua về, không nhận bất cứ món quà nào anh tặng, không nói với anh nửa lời. Kể từ hôm ký vào tờ giấy kia, hôn nhân và tình yêu, tất cả đều đã biến mất khỏi trái tim tôi. Có hôm anh định trở lại phòng ngủ của chúng tôi. Anh vào thì tôi ra phòng khách nằm. Thế là anh đành phải về ngủ ở phòng của bà.

Ðêm đêm, đôi lúc từ phòng anh vẳng ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Tôi nghe thấy nhưng lặng thinh. Lại dở trò cũ chứ gì. Ngày trước, mỗi bận bị tôi làm mặt giận phớt lờ, anh ấy đều giả vờ ốm như vậy, khiến tôi ngoan ngoãn đầu hàng và chạy đến hỏi xem anh có sao không. Thế là anh ôm lấy tôi cười ha hả. Anh quên rồi, ngày ấy tôi thương anh vì hai người yêu nhau. Bây giờ thì chúng tôi còn có gì nữa đâu? Tiếng rên rỉ ấy kéo dài đứt quãng cho tới ngày đứa bé ra đời. Suốt thời gian chờ đợi ấy, hầu như ngày nào anh cũng mua sắm thứ gì cho con, nào là đồ dùng của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, nào là sách nhi đồng v.v... Những thứ ấy chất gần đầy căn phòng của anh. Tôi biết anh làm thế là để tôi cảm động, nhưng tôi giờ đã trơ như đá. Anh đành giam mình trong phòng, ngồi gõ phím máy tính lạch cạch. Chắc là tìm vợ trên mạng. Nhưng chuyện ấy đâu còn có ý nghĩa gì với tôi nữa.

Năm sau, vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi thét lên. Anh nhảy xổ vào buồng, hình như khi đi nằm anh vẫn không thay quần áo chỉ là để chờ giây phút này. Anh cõng tôi chạy xuống cầu thang, chặn taxi lại. Dọc đường, anh cứ nắm chặt tay tôi, luôn lau mồ hôi trên trán tôi. Ðến bệnh viện, anh lại cõng tôi chạy đến khoa sản. Khi nằm trên đôi vai gầy guộc mà ấm áp của anh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc tôi: "Trên đời này, liệu có ai yêu thương mình như anh ấy không nhỉ?"

Rồi anh vịn cánh cửa khoa sản, đưa ánh mắt ấm áp dõi theo tôi đi vào trong. Tôi cố nhịn đau mỉm cười với anh. Khi tôi ra khỏi phòng đẻ, anh nhìn tôi và thằng bé, rưng rưng nước mắt mỉm cười. Tôi chạm vào tay anh, chợt thấy anh mềm nhũn người, mệt mỏi từ từ ngã xuống. Tôi gào tên chồng mình, anh chỉ mỉm cười, nhắm nghiền mắt lại...

Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn nhỏ nước mắt vì anh, thế mà lúc ấy một nỗi đau xé ruột xé gan bỗng dội lên trong lòng.

Bác sĩ cho biết chồng tôi bị ung thư gan, cách đây 5 tháng mới phát hiện, khi đó bệnh đã ở thời kỳ cuối, anh chịu đựng được lâu thế quả là một chuyện lạ hiếm có. Ông bảo: "Chị nên chuẩn bị hậu sự đi thì vừa". Mặc y tá ngăn cấm, tôi trốn ngay về nhà, xộc vào phòng anh, mở máy tính ra xem. Một nỗi đau nhói lên làm trái tim tôi nghẹn lại. Thế đấy, 5 tháng trước đây anh đã phát hiện mình bị ung thư gan, những tiếng rên rỉ của anh là thật cả, nhưng tôi lại cứ cho là...

Những điều ghi trong máy tính rất dài, đó là lời trăn trối anh để lại cho con mình:

"Con của bố. Vì con mà bố ráng chịu đựng cho tới nay, chờ bao giờ trông thấy con thì bố mới chịu ngã xuống. Ðấy là nguyện vọng lớn nhất của bố hiện giờ...

Bố biết rằng, đời con sẽ có nhiều niềm vui hoặc có thể gặp trắc trở. Nếu bố có thể cùng con đi suốt quãng đời con lớn lên thì vui biết bao. Nhưng bố không có dịp may ấy nữa rồi. Bây giờ bố ghi lại vào máy tính từng vấn đề con sẽ có thể gặp phải trên đường đời, khi nào gặp những vấn đề ấy thì con có thể tham khảo ý kiến của bố, con nhé!

Con ơi, viết xong mấy chục trang này, bố cảm thấy như mình đã cùng đi với con suốt chặng đường trưởng thành của con. Bây giờ bố thật sự vô cùng sung sướng. Hãy yêu mẹ con nhé! Mẹ rất vất vả vì con đấy. Mẹ con là người yêu con nhất và cũng là người bố yêu quý nhất..."

Chồng tôi viết về tất cả mọi chuyện, kể từ khi đứa bé còn ở vườn trẻ cho tới lúc nó học tiểu học, trung học, đại học, rồi ra công tác, cả đến chuyện yêu đương của con nữa. Chồng tôi cũng để lại một bức cho tôi:

"Em yêu quý. Ðược lấy em làm vợ là niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời anh. Em hãy tha thứ việc anh đã làm tổn thương em. Hãy tha lỗi việc anh giấu tình hình bệnh tật của mình, chẳng qua chỉ vì anh không muốn để em phải lo nghĩ trong thời gian chờ bé chào đời... Em yêu quý. Nếu khi đọc những dòng này mà em khóc thì nghĩa là em đã tha thứ cho anh rồi. Như thế anh sẽ có thể mỉm cười cảm ơn em luôn luôn yêu anh... Anh sợ rằng mình sẽ không có dịp tự tay tặng cho con những món quà anh đã mua sắm. Phiền em hằng năm thay anh tặng quà cho con, trên bao gói nhớ đề rõ ngày tặng, em nhé..."

Khi tôi trở lại bệnh viện thì anh vẫn đang hôn mê. Tôi bế con đến, đặt nó nằm bên cạnh anh và nói:

- Anh ơi, anh hãy mở mắt ra cười lên nào. Em muốn để con mãi mãi ghi nhớ hơi ấm của bố nó khi nó nằm trong lòng anh đấy, anh ạ...

Chồng tôi khó nhọc mở mắt ra, khẽ mỉm cười. Thằng bé rúc vào lòng bố, ngọ ngoạy nắm tay nhỏ xíu hồng hồng. Tôi ấn nút máy ảnh, nước mắt chảy ràn rụa trên mặt...



Nguyễn Hải Hoành dịch

Cái nút áo

Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.

Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4g sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến!

Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.

Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9g tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.

Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.

Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...

Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?

Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...

Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2g rồi mà phòng nó vắng tanh

Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.

Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.

Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.

Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.

Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.

Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!

Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.

Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...



o O o


Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?

Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?

Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?

Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất.

Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!

suu tam

Phải lòng em

Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói: "Cảm ơn anh!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói: "Cảm ơn anh!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói: "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói: "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói: "Tôi hứa!" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói: "Anh đã đến, cảm ơn anh!" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết: "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"

suu tam

Đại bàng và Gà

Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng. Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy.

Một ngày kia, trứng nở ra một chú đại bàng con xinh đẹp, nhưng buồn thay chú chim nhỏ được nuôi lớn như một con gà. Chẳng bao lâu sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà không hơn không kém. Đại bàng yêu gia đình và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều gì đó cao xa hơn. Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại bàng nhìn lên trời và thấy những chú chim đại bàng đang sải cánh bay cao giữa bầu trời.

"Ồ - đại bàng kêu lên - Ước gì tôi có thể bay như những con chim đó".

Bầy gà cười ầm lên: "Anh không thể bay với những con chim đó được. Anh là một con gà và gà không biết bay cao".

Đại bàng tiếp tục ngước nhìn gia đình thật sự của nó, mơ ước có thể bay cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầy gà lại bảo nó điều không thể xảy ra. Đó là điều đại bàng cuối cùng đã tin là thật. Rồi đại bàng không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, sau một thời gian dài sống làm gà, đại bàng chết.

Trong cuộc sống cũng vậy: Nếu bạn tin rằng bạn là một người tầm thường, bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị, đúng như những gì mình đã tin. Vậy thì, nếu bạn đã từng mơ ước trở thành đại bàng, bạn hãy đeo đuổi ước mơ đó... và đừng sống như một con gà!

suu tam

9 thg 4, 2007

Viết trên tường nhà dưỡng lão

Tôi nghĩ là những dòng chữ này viết trong những lúc cô đơn, hồi ức về những thứ ở ngoài bức tường Viện Dưỡng Lão.
Ở Đài Loan:
(Thuỷ Khởi)
Con ơi! Khi con còn thơ dại,
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian,
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm;
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi;
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết,
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút,
Cho mẹ suy nghĩ thêm...
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì,
Mẹ cũng quên...
Con ơi! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần,
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu?
Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!
Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,
Ăn cơm vãi đầy vạt áo,
Chải đầu tay bần bật run,
Đừng giục giã mẹ,
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm,
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm.
Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ,
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó,
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.

st

5 thg 4, 2007

Một câu chuyện cảm động.

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. "Teddy trông thật khó ưa". Chẳng những thế, cô thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: "Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan... Em là nguồn vui cho người chung quanh". Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu". Giáo viên lớp 3 ghi: "Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ". Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: "Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp". Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: "Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa". Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô. Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: "Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em". Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và "Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em". Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng "Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời". Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. "Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em", nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F.Stoddard - giáo sư tiến sĩ. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: "Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ". Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: "Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em".

Tác giả khuyết danh.

Đàm Thư sưu tầm và biên dịch.

29 thg 3, 2007

Làm lại cuộc đời

Ngày định mệnh ấy đến với tôi cùng với những bất hạnh đổ lên đầu gia đình chưa lâu. Tháng 10-1996, bố tôi bị tai nạn dập nát xương đùi. Gia đình tôi rơi vào cảnh túng bấn. Dì hai tôi bụng mang dạ chửa nuôi bố con tôi.

Một buổi chiều cuối năm, một người đàn bà đến nhà bảo người quen mang tôi đi làm việc kiếm tiền phụ thêm giúp gia đình. Tôi, con bé 11 tuổi háo hức được kiếm tiền giúp gia đình, đã đi theo bà ta không chút nghi ngờ.

Đến bến xe Tân Thanh, bà ta mua cho tôi một ổ bánh mì patê. Ăn xong tôi lịm đi. Tỉnh lại trong một căn phòng vách nứa ẩm ướt, một phụ nữ to béo nói oang vào tai tôi: “Mày bị bán qua đây rồi. Đây là phố Pò Chài, Tân Thanh, Trung Quốc. Nếu mày có 10 triệu đồng đủ thì tao cho mày về. Bằng không ở lại làm gái đây thôi”.

Đêm ấy, một gã đàn ông xưng là A Lọt khoảng 50 tuổi mua trinh tôi. Tôi hoảng loạn chui tọt xuống gầm giường trốn. Ba bốn kẻ xông vào trói ngoặt tôi lên cột bằng dây điện. Người ta thay nhau đánh tôi ngất đi tỉnh lại, buộc tôi phải đồng ý. Tôi buông xuôi từ đó.

Trong năm năm liền, một con bé ngực còn chưa kịp nhú, đen nhẻm và gầy như xác ve, bị quăng đi quật lại qua tay không biết bao loại người. Trung bình mỗi ngày tôi phải tiếp 10 khách. Ác mộng của tôi đến cùng mùa chọi gà. Tháng chọi gà ở Tân Thanh, tôi sống không còn cảm giác của người đang sống. Cuộc sống khi đó chỉ là một chuỗi dài đau tê tái. Bốn năm nhục nhã ấy tôi luôn ước mơ được trở về nhà.

Năm 16 tuổi, một người đàn ông ở Tứ Xuyên mua tôi về làm vợ. Tiếng là vợ nhưng cuộc sống của tôi khi ấy chẳng khác gì một đứa ở. Hi vọng lớn nhất của tôi lúc ấy là đứa con nằm trong bụng. Đến tháng thứ tám, tôi làm việc quá sức và bị sinh non. Hạnh phúc chưa kịp hé thì con tôi bị mang đi.

Tôi chỉ kịp nhìn mặt con, gào khóc gọi nó mà chưa một lần được cho con bú. Lại tiếp những chuỗi ngày dài làm việc quần quật cho gia đình chồng. Nỗi nhớ con, nhớ gia đình, quê hương làm tôi ngày một héo hon. Đoán tưởng tôi sắp chết, gia đình chồng tống khứ tôi về Việt Nam.

Tháng 11-2005 tôi về đến nhà sau 10 năm lưu lạc. Lúc này bố tôi đã hoàn toàn tàn phế. Dì hai bán quán nước nuôi hai đứa em. Chán chường, tôi quay sang làm gái nhà hàng kiếm sống và tìm vào rượu để quên đi tất cả. Sau một lần đi khách, say rượu, nằm mê man trên cầu Long Biên, tôi được một người đưa về nhà chăm sóc. Tỉnh dậy, chị giới thiệu mình là Thảo, nhân viên tiếp cận của Trung tâm Chăm sóc sức khỏe phụ nữ Hà Nội.

Chị chăm sóc tôi những ngày sau đó bằng tình thương của một người thân. Những câu chuyện chị kể về hoàn cảnh những phụ nữ vươn lên từ những khó khăn trong cuộc sống mà chị từng gặp đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi làm lại cuộc đời. Chị đăng ký phỏng vấn cho tôi làm nhân viên tại trung tâm nơi chị làm việc. Ngày đầu tiên cầm 700.000 đồng tiền lương về đưa cho bố, bố tôi đã khóc thật to: “Vậy là từ nay con được làm người rồi, Thủy ơi!”.

Cuộc đời tôi có nhiều bất hạnh, nhưng tôi đã không từ bỏ quyền được sống và được làm người lương thiện. Những người như chị Thảo đã giúp tôi đứng dậy sau những thử thách của cuộc sống. Lúc còn ở Trung Quốc, tôi dặn lòng khi trở về sẽ làm mọi việc để trả thù. Nhưng khi về, người đàn bà bán tôi đã bỏ trốn.

Trong thâm tâm tôi, ý nghĩ trả thù cuộc đời cũng không còn. Bây giờ tôi 21 tuổi, tôi chỉ mong những cố gắng nhỏ bé của mình có thể giúp ích những người con gái gặp bất hạnh như tôi. Đó cũng là lời cảm ơn thiết thực nhất tôi dành gửi chị Thảo, gửi những người đã giúp tôi làm lại cuộc đời.
CHUNG THANH THỦY(Trung tâm Chăm sóc sức khỏe phụ nữ, số 2 ngõ 43 đường Kim Đồng, Hà Nội)
NGUYỄN THANH THANH ghi

Tự mình đi tới

Tôi quảy gióng gánh về với gói quà nhỏ trên tay. Hôm nay, bé Hoàng Anh con tôi tròn năm tuổi. Tôi mua cho cháu một bộ quần áo mới, một món đồ chơi và bánh kẹo. Căn nhà trọ nơi mẹ con tôi coi là tổ ấm chỉ vỏn vẹn mười hai mét vuông.

Mỗi sáng, tôi gửi cháu ở một lớp mẫu giáo bán trú rồi ra chợ bán hàng. Chiều, mẹ con lại bên nhau. Tuy sống nghèo nhưng tôi vẫn được chăm chút con và mỗi ngày vui buồn theo nó. Vậy mà đã có lúc tôi suýt bỏ rơi nó để tìm cõi bình yên cho chính mình. Tôi đã đi từ sai lầm này đến sai lầm khác.

Năm mười bảy tuổi, tôi từ quê lên thành phố để ở cho một nhà giàu và đem lòng thương yêu người cháu trai bà chủ. Người con trai ấy đã dệt bao nhiêu mộng đẹp và tôi đã tin. Khi biết tôi có thai, mọi người tìm cách đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi vốn là con mồ côi, vì không sống được với họ hàng nên phải tự nuôi thân. Tôi đau đớn rời xa căn nhà đầy những con người bạc ác đó rồi lang thang kiếm sống bằng mọi việc, chờ ngày sinh con.
Nhờ một người tốt bụng cho nương náu đến khi thằng bé được tròn năm, tôi lại vào ở cho một gia đình buôn bán. Công việc tuy vất vả nhưng nhà chủ giàu, con tôi được ăn no mặc ấm. Tôi vui mừng vì mỗi ngày khi rảnh rỗi lại được nói chuyện với con.

Cứ tưởng chuyện đời như nước chảy êm xuôi, nào ngờ nhân lúc vợ vắng nhà, người chồng đã giở trò cưỡng hiếp tôi. Người vợ xuất hiện đúng lúc và tôi phải chịu một trận đòn ghen trí mạng.

Cổ thấp kêu không thấu trời cao, tôi ôm con lầm lũi đi khỏi căn nhà đó. Mình mẩy tôi tuy đau đớn nhưng vẫn không sánh bằng nỗi đau của một con người bị chà đạp. Còn một ít vốn trong tay, tôi trở về quê định tìm một chỗ yên ổn để nuôi con thì gặp phải thái độ rẻ rúng khinh khi của hàng xóm.

Tôi cắn răng chịu đựng và ngày ngày gánh con ra chợ, con tôi mới hơn một tuổi đã phải sương gió gian truân theo mẹ. Dần dà tôi đã có một chòi lá để mẹ con che mưa đỡ nắng, cuộc sống cũng yên ổn được hai năm.

Trong thời gian lui tới chợ, có một gã đàn ông thường tìm tới tôi với những lời lẽ ngọt ngào phủ dụ.

Tôi như chim sợ cành cong, chẳng dám nửa lời đối đáp. Không ngờ, một đêm kia, cái chòi bỗng bốc cháy. Tôi may mắn ôm con thoát được ra ngoài.

Tôi không còn nước mắt để khóc. Tôi nghi ngờ có ai đó muốn bắt nạt mình. Định mệnh đã quá cay nghiệt với mẹ con tôi. Tôi chán đời, tôi chán người, tôi không muốn sống trong cõi trần ai.

Hai ngày sau, tôi tìm tới một ngôi chùa xin được ở làm công quả. Tôi đã kể hết chuyện mình cho sư bà nghe và ngỏ ý muốn ở lại chùa. Sáu tháng sau, tôi xin được xuống tóc qui y. Tôi gửi thằng bé ở chùa của sư ông Giác Nhiên gần đó và nó cũng cạo trọc đầu, chỉ còn chỏm tóc trái đào thơm mùi sữa. Nhìn con mình trong chiếc áo nâu tôi buồn lắm, nhưng tôi nghĩ thà như vậy còn hơn.

Một lần thằng bé bị sốt cao, tôi lo lắng vô cùng. Nhìn thấy tôi, nó khóc và đòi ăn cháo thịt. Nó hỏi tôi sao không ở chung với nó. Tôi chưa biết phải tính sao thì sư ông đã bảo: “Cứ mua cháo cho nó ăn đi! Nó còn nhỏ, làm sao con có thể bắt nó đi tu được. Con đường này phải tự nguyện, không áp đặt được đâu con. Con đã vì gánh nặng không gánh nổi và muốn lẩn tránh mà đưa nó vào con đường này. Con bắt nó cạo trọc đầu rồi bắt nó ăn chay. Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà!”.

Tôi ôm con vào lòng rồi bật khóc. Tôi nhận ra mình đã sai rồi. Tôi đã làm, tôi phải chịu. Con tôi phải được sống như một đứa trẻ bình thường, dù không cha nhưng cũng còn tình thương của mẹ. Tôi không thể áp đặt điều gì nó chưa muốn. Tôi về chùa thưa lại với sư bà mọi việc và xin được hoàn tục, tìm một việc làm chân chính để nuôi con. Tôi tự nhủ: “Phải tự mình đi tới thôi”.

HUYỀN TRÂM (Cần Thơ)

Mắc nợ người xa lạ

...Chuyến phà thứ 11, tôi quyết định trầm mình. Phà ra gần giữa sông, không do dự tôi bước lại lan can phà, lột chiếc nón có ghi tên họ, địa chỉ để trên đôi dép. Cúi mình chui ra lan can, bỗng bàn tay của người đàn ông níu áo giật tôi lại...

Những năm học khóa sư phạm đầu tiên tại Vị Thanh, tôi được nhiều người biết đến, nhất là các bạn nam. Không đẹp nhưng tôi có khuôn mặt dễ nhìn, mái tóc đen mượt dài quá gối. Trong số bạn bè, tôi có cảm tình đặc biệt với anh, một sinh viên. Anh là người đàn ông lịch lãm và hiểu biết, ân cần, săn sóc tôi. Anh đã cuốn hút tôi. Khi đã là cô giáo trẻ qua một năm phấn trắng bảng đen, với những lần đón đưa hò hẹn, tôi nghĩ mình như đã thuộc về anh, tôi trao cho anh tất cả.

Sau hai tháng, cơ thể thay đổi bằng những lần nôn ọe, tôi hốt hoảng lo sợ, báo anh hay và đặt trọn niềm tin vào anh. Bỗng một ngày không xa, tin anh đã vượt biên như sét đánh ngang đầu. Tôi vô cùng đau đớn, hoảng loạn và không tin dù đó là sự thật. Một mình trơ trọi trên cuộc đời, làm sao lý giải dòng máu tôi mang gốc gác từ đâu. Từ đó, người thân ghét bỏ, bạn bè xa lánh. Thai nhi ngày càng lớn buộc tôi phải nghỉ dạy vì sự khinh miệt của những đồng nghiệp. Đến ngày sắp sinh, bệnh viện là nhà. Không một người thân, sống nhờ vào tình thương của bà con nuôi bệnh. Ngày chuyển dạ, trời cũng thương, sinh một bé trai khôi ngô, mẹ tròn con vuông.

Thuở con gái, chỉ biết đi học, ngoài ra không biết bươn chải, xoay xở, nên khi sinh con đã ba tháng mà chẳng làm ra đồng bạc nào. Tôi đã gieo xấu xa cho gia đình lại ăn bám trong khi gia đình khó khăn. Trước mặt con khát sữa, khóc la... đầu óc tôi điên cuồng tuyệt vọng. Tôi oằn mình trong bấn loạn, ý nghĩ cái chết hiện về. Tôi viết mười lá thư để lại cho cha mẹ, người thân, bạn bè và một lá tôi để lại cho con trai tôi vừa ba tháng tuổi, quyết định giao con lại cho ba tôi đã ngoài 60 tuổi, hai đứa em gái tôi, đứa 10, đứa 8 tuổi, mẹ tôi đi làm xa. Dặn dò mấy em thương yêu, nuôi nấng cháu lúc chị không có nhà.

Sáng đó, người đàn bà nhợt nhạt là tôi mặc chiếc quần vải đen bạc thếch, đi bộ qua phà Cần Thơ, quyết lao mình giữa sông. Không hiểu sao, liên tục phà qua lại mười chuyến tôi vẫn chưa lao mình xuống được. Tiếng sóng vỗ vào mạn phà rầm rầm, tôi nhận ra nước mềm mà cứng, rồi nhìn dòng sông thăm thẳm lòng tôi rờn rợn, ốc nổi đầy mình. Chuyến phà thứ 11, tôi quyết định trầm mình. Phà ra gần giữa sông, không do dự tôi bước lại lan can phà, lột chiếc nón có ghi tên họ, địa chỉ để trên đôi dép. Cúi mình chui ra lan can, bỗng bàn tay của người đàn ông níu áo giật tôi lại...

Bằng đôi mắt dịu dàng, ông nói: “Cháu đừng làm chuyện dại dột, cháu nhìn xuống mỏ bàn phà mà xem, biết bao nhiêu con kiến chạy kiếm ăn, bàn chân người vô tình chà đạp, sống dở chết dở nó vẫn vươn lên tìm sự sống”. Tôi khóc như chưa từng được khóc rồi kể lể sự tình cùng người đàn ông xa lạ. Ông ta bảo: “Đôi mắt cháu hãy hướng về phía trước mà tiến lên”. Thế rồi phà cập bến, tôi cũng không hỏi tên ông ta, ở đâu. Chỉ biết ông về Cà Mau công tác.

Trở về nhà mang ý nghĩ phải làm được mọi thứ, nuôi con khôn lớn, còn mình ra sao thì ra, tôi nhận làm gia công móc khoen bạc, bán thuốc lá dạo, làm bông vải. Rồi đi ở mướn, đi theo gánh hát bán kẹo đậu phộng, hạt dưa, quạt giấy... Tôi còn nhớ lúc đó nghệ sĩ Phượng Mai “đào chánh”, còn nghệ sĩ Phượng Hằng đóng vai “đào con”. Phượng Hằng rảnh rỗi cũng bán thuốc lá, hạt dưa cạnh tôi. Lúc này tôi hiểu: “Cuộc sống tươi đẹp không ngừng cuốn người ta phải hối hả chạy theo”.

Năm con được bốn tuổi, tôi quyết định đưa con về Cần Thơ học mẫu giáo. Tôi được sở giáo dục nhận vào học khóa sư phạm thể dục. Ra trường năm 1983, công tác ở Trường Thới Bình được 12 năm. Nhờ khéo tay, tôi làm hoa vải đi bán kiếm thêm thu nhập. Cuộc sống dè sẻn tạm đủ nuôi con ăn học. Nhưng ý nghĩ sáng tạo chế biến món ăn luôn thôi thúc tôi, như có ma lực đưa tôi đến nghề nữ công gia chánh. Hai năm được cô Triệu Thị Chơi tận tình chỉ dạy, tôi hoàn thiện tay nghề, trở về Cần Thơ, vừa dạy thể dục vừa dạy nữ công gia chánh ở một trường THPT. Năm 2000, tôi chuyển qua công tác tại Trường Đ.T.Đ. đến hôm nay.

Hơn mười năm trong nghề nữ công gia chánh, tôi đã đào tạo nhiều học trò có tay nghề. Dạy nhiều kiểu món ăn Nam bộ cho Việt kiều và người nước ngoài, ra được ba đầu sách viết về món ăn Nam bộ. Điều vui mừng nhất là con trai tôi tốt nghiệp đại học Y khoa, công tác tại TP.HCM. Riêng tôi, qua thời gian dành dụm, cất được căn nhà khang trang.

Thành đạt hôm nay, tôi mắc nợ người đàn ông xa lạ đã cho tôi sự sống, dù chỉ một câu nói cảnh tỉnh đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi mong được gặp lại ông đến nhường nào...

ĐOÀN THỊ (Cần Thơ)

Hoa xương rồng

Hôm ấy, tôi đến chơi ở “xóm nhà thờ” - nơi có một nhà thờ nhỏ rất thanh bình nằm sâu trong một con ngõ trên đường Nguyễn Lương Bằng (Hà Nội). Tôi vừa chia tay với mối tình đầu của mình, một tình yêu sinh viên đẹp và lãng mạn nhưng cũng đầy mong manh.

Chị ngồi bên tôi trò chuyện: “Chị vừa nhìn thấy một đám cưới rất đông vui đi ngang qua đây nên chị không cầm lòng được. Chị đã được yêu, được làm đàn bà nhưng chưa bao giờ được bước lên xe hoa, được mặc một bộ váy cưới”. Câu chuyện của chị dường như có một sức hút lạ lùng khiến tôi quên đi nỗi buồn đang chất chứa trong lòng để nghe chị kể.

Chị sinh ra trong một gia đình bình dị, bố là lái xe, mẹ là công nhân. Tuổi trẻ của chị cũng hồn nhiên và nhiều ước mơ bay bổng giống như tôi bây giờ cho đến trước khi chị gặp anh ấy - một sinh viên nhạc viện. Đó cũng là mối tình đầu hồn nhiên và mãnh liệt của chị. Chị tin anh và tin mình đúng khi gửi trọn tất cả vào anh. Khi yêu anh, chị từ một người con gái ngây thơ trở thành một người phụ nữ dám hi sinh và chấp nhận hi sinh. Tình yêu của họ trong thời bao cấp mà vẫn đẹp như tiểu thuyết.

Tai họa ập đến với chị vào ngày anh ra đi cùng gia đình đến một nơi rất xa mà chính anh cũng không hề biết mình đi đâu. Sau hai tháng trời bặt vô âm tín, chị nhận được lá thư của anh. Trong thư anh viết: “Khi đặt chân đến xứ người, anh mới biết bị gia đình đưa đi vượt biên”. Bầu trời như đổ sập trước mắt chị, còn mặt đất thì chao đảo. Khi ra đi, anh đâu biết chị đã mang trong mình giọt máu của anh.

Chị khóc hết nước mắt nhưng khóc mãi rồi cũng phải lặng. Khi không còn đủ nước mắt để khóc, chỉ còn mình chị chơ vơ với nỗi buồn tuyệt vọng. Phá thai xong, chị trốn gia đình và tìm đến rượu để quên đi tất cả. Khi chị không còn đủ tỉnh táo và không còn một điểm tựa để bấu víu, kể cả gia đình, người ta đưa cho chị một loại thuốc “hút vào sẽ đỡ mệt”. Thế là chị đã làm bạn, rồi làm nô lệ cho ma túy.

Quãng thời gian gần 10 năm sau đó là một vết trượt dài, một vực thẳm của cuộc đời chị. Hút, chích rồi không có tiền chị đi bán heroin và phải lãnh án tù 7 năm. Cải tạo tốt chị được ra tù trước thời hạn, nhưng chị lại phải nhận một bản án khác, đó là giấy xét nghiệm với kết quả dương tính HIV/AIDS.

Tôi vẫn chưa hiểu tại sao chị lại có mặt ở “xóm nhà thờ” vào buổi chiều hôm đó. Chị đưa tay chỉ sang ngôi nhà bên đối diện. “Hội Chữ thập đỏ quận Đống Đa” là tên của căn nhà ấy và cũng là nơi mà chiều nay chị có buổi sinh hoạt với nhóm Hoa Xương Rồng, tập hợp những phụ nữ từng có quãng thời gian nghiện ngập đang quyết tâm đoạn tuyệt với ma túy.

Chị là thành viên nòng cốt của nhóm Hoa Xương Rồng từ những ngày đầu nhóm thành lập. Đến bây giờ nhóm đã có gần 70 thành viên cùng giúp nhau vượt qua mặc cảm, hỗ trợ nhau về vật chất và tinh thần. Chị đã vượt qua được vực thẳm của nỗi đau và sự tuyệt vọng để sống hết mình cho ngày hôm nay, để giúp đỡ những phụ nữ khác tìm lại niềm tin trong cuộc sống. Cuộc đời chị cũng giống như loài hoa xương rồng, trên khô cằn sỏi đá vẫn có thể nở hoa. Và tôi, khi hiểu về cuộc đời chị, cảm thấy rằng nỗi buồn day dứt trong mình bấy lâu cần phải xua tan để nở hoa những điều mới mẻ.

QUỲNH CHÂU (Hà Nội)

Tìm đường sáng mà đi

Tôi có diễm phúc trời cho được chút nhan sắc. Phận gái, nhà nghèo, chị em đông, tôi chỉ được học cho biết đọc biết viết, ở nhà làm lụng phụ giúp gia đình. Dù lam lũ, chân lấm tay bùn, năm 17, 18 tuổi tôi được tiếng là đẹp nhất vùng. Lòng tôi bắt đầu mơ mộng về tình yêu, hạnh phúc lứa đôi. Song dù có đẹp nhưng nhà nghèo, ở vùng quê heo hút không mấy ai để ý đến.
Năm tôi 20 tuổi, có mấy bà quen từ Sài Gòn về, nói là nhớ bà con quê cũ tìm thăm chứ chủ đích là săn tìm người đẹp. Nhìn thấy dung nhan thiếu nữ của tôi, bà Năm vỗ về ngay: “Nè cháu, ở quê mình bao đời nay bám ruộng bám vườn, cày cấy lam lũ mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Trẻ đẹp như cháu bây giờ lên thành phố thiếu chi việc nhẹ nhàng mà lại lắm tiền, tha hồ ăn sung mặc sướng”. Tôi hỏi lại: “Cháu dốt nát, quê mùa, lại không có nghề, ai chịu thuê mướn?”. “Cháu khỏi lo, người ta chỉ cần ngoại hình, không biết việc sẽ được chỉ dạy” - bà Năm nói chắc nịch.
Tôi đánh liều theo bà Năm lên thành phố, trước là để nhận được một số tiền kha khá mà bà cho mượn để lại cho cha mẹ, sau là hi vọng đổi đời. Bà Năm đưa tôi vào ở phòng khách sạn sang trọng, những ngày đầu chẳng phải làm gì cả mà lại được chủ sắm cho đủ thứ quần là áo lượt, son phấn cao cấp, nước hoa đắt tiền.
Tôi thấy sốt ruột thắc mắc, bà Năm trấn an: “Cháu đừng ngại, nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó. Người đẹp phải sống trưởng giả, quí phái chứ. Rồi sẽ huấn luyện cho cháu thành một kỹ thuật viên vật lý trị liệu để làm dịch vụ matxa tại khách sạn ba sao này, lương tiền thật hậu hĩ”.
Buổi đầu, họ cũng có chỉ dẫn phương pháp matxa vật lý trị liệu để phục vụ quí ông, nhưng cũng chỉ qua loa, sơ sài rồi bảo tôi vừa học vừa làm cho có tiền ngay. Họ nói không cần tay nghề mà cần nhất là phải biết chiều chuộng “thượng đế”. Tôi không hiểu các kỹ thuật viên vào phục vụ cái gì cho “thượng đế” trong phòng kín ấy để rồi được họ trả lương cao.
Trong lúc vừa học vừa thực hành với đàn chị đi trước, tôi được biết làm ca ngày là matxa thuần túy vật lý trị liệu, chỉ được hưởng lương tháng; còn làm “mát-gần” ca đêm thì được lương cao gấp nhiều lần, ngoài ra còn được tiền “bo”.
Tôi quyết tâm với bất cứ giá nào cũng không đánh đổi đời con gái. Thuyết phục tôi làm “mát-gần” không được, bà Năm lại đưa tôi vào làm tiếp viên nhà hàng. Bà nói: “Làm tiếp viên ở đây chỉ việc bưng bê, khui bia tiếp rượu cho khách, còn được mời ăn uống thỏa thê, được tiền “bo” gấp nhiều lần lương tháng!”.
Nhưng rồi việc phục vụ không chỉ đơn giản có thế. Chủ bắt tiếp viên phải ngồi chung bàn, phải chuốc rượu cho khách uống thật nhiều, phải chiều “thượng đế” thì mới được cho làm và được hưởng tiền “bo”.

Nhiều khi bị “thượng đế” ép uống đến say mềm, bị ôm ấp, giày vò. Qua những cơn mê, tôi tỉnh ngộ, nhận thấy không thể nào nhắm mắt đưa chân cho những người xấu đưa đẩy, tôi phải mở to mắt ra, tìm đường sáng mà đi.

Nhờ dành dụm được chút tiền làm vốn, tôi tự thuê nhà mở quán cà phê bình dân. Quán tôi cà phê thuần túy, không chơi đèn mờ, không trò ôm ấp. Tôi chỉ ra tiếp khách xã giao để vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi, vì thế được nhiều thanh niên, công nhân, bộ đội quanh vùng đến ủng hộ hằng ngày.

Quán đông vui, lợi nhuận khá. Để mở rộng việc kinh doanh, tôi tìm làm đại lý cho Cà phê Trung Nguyên để họ tài trợ kinh phí trang trí hàng quán, trang bị dàn âm thanh, dàn karaoke vi tính phục vụ miễn phí cho khách đến quán thư giãn. Tôi chọn các em gái ở quê đang thất nghiệp lên làm phục vụ, giúp họ có công ăn việc làm, có thu nhập khá.

Nhờ kinh doanh đúng đường hướng, tôi đã thành công. Từ một quán “cóc” lúc đầu, nay tôi đã gầy dựng được một quán hàng lớn. Tôi đã tạo dựng được một mái ấm gia đình, một cuộc sống hạnh phúc mà khi xưa nằm mơ cũng không có được.

NGUYỄN THỊ TIẾC (Bình Thạnh, TP.HCM

Tôi được là chính tôi

Đắng cay mười năm, giọt nước tràn ly. Khó khăn lắm tôi mới ly dị được với Nhân. Giấy ký rồi, Nhân vẫn níu kéo. Nhân khóc. Má trách tôi sắt đá: “Tội nghiệp, nó nói nó không thể quên con, trong đời nó chỉ yêu có mình con”. Tôi đau khổ bao nhiêu năm không ai hay, Nhân nhỏ vài giọt nước mắt đã có người biết. Trước mặt tôi, Nhân van xin, níu kéo. Sau lưng, Nhân bêu rếu, xúc phạm. Tin được hay không?

Phải rồi, Nhân yêu tôi lắm. Tình yêu này được Nhân biện minh qua những trò ghen tuông. Ai nhìn vào cũng thấy tôi có phước. Đi chợ lúc nào cũng có chồng kè kè đi kèm. Đâu biết Nhân một công đôi việc: vừa đi theo canh chừng sợ tôi có cơ hội hẹn hò với ai; vừa đi theo là để... trả tiền chợ vì sợ đưa tiền tôi sẽ ăn chặn bớt xén! Nhân lo xa, luôn sợ tôi theo người khác. Nhưng cái dễ dàng để níu giữ tôi là những lo lắng thường nhật mà Nhân lại không hề biết tới. Tôi bệnh hoạn, mệt mỏi rã rời mà Nhân vẫn lạnh lùng. Yêu đương, đối với Nhân, là vậy!

Sống bao nhiêu năm bên cạnh Nhân, tôi tự nhiên mang hai chứng bệnh: bệnh giật mình và bệnh phòng thủ! Sinh đẻ nhiều lần, tuổi ngày càng cao, tôi xuống sắc, nhợt nhạt. Tô một chút son, viền một chút mi mắt, Nhân mai mỉa: “Làm gì mà giống mấy bà đồng bóng. Bà muốn hẹn hò với ai?”. Nhổ một cọng lông mày, xoa một chút kem dưỡng da cũng phải lén lén lút lút, chỉ sợ Nhân nhìn thấy lại săm soi, xỉa xói. CD nào tôi thích nghe là sau đó “tự nhiên” bị hư.

Loay hoay một mình trong phòng lâu một chút, y như rằng thấy Nhân đang liếc vào dò xét. Trò chuyện với mấy chị bạn có con học cùng trường, Nhân “quan tâm”: Ai vậy? Làm sao mà quen họ? Họ nói gì? Xúi giục gì?... Tôi lên mạng, Nhân rón rén đứng sau lưng hồi nào không hay. Buồn buồn, gọi điện thoại cho cô bạn cũ, nhắc chuyện xưa. Nhân lén thâu băng, phát cho người khác nghe, làm bằng chứng cho việc tôi còn nhắc nhớ kỷ niệm. Tôi mệt mỏi. Tôi sợ. Sợ phải nghe những lời mắng nhiếc cay độc, dữ dằn của Nhân. Sợ cái nóng nảy đến kinh người của Nhân. Tôi sợ cả trong giấc ngủ, sợ vô tình nhắc tên ai trong mơ thì xem như ngày đó có sóng thần.
Chuyện tôi ly dị, người đồng tình, bên phản đối. Đồng tình vì tin rằng mỗi người đều có quyền được sống và được tôn trọng như nhau. Phản đối vì xét lại trong tứ đổ tường Nhân chưa vướng cái nào.

Ra vậy, lấy vợ, người ta yêu sách tam tòng tứ đức. Lấy chồng, chỉ cần không vướng vào tứ đổ tường là tốt lắm rồi.

Chia tay Nhân, tôi thỏa thuận bỏ lại tài sản, nhà cửa. Sống xa gia đình, tôi một mình nuôi con, vừa làm vừa đi học thêm. Nhân nói: làm gì mà phải cực khổ vậy, quay lại với Nhân sẽ có tất cả, chỉ cần tôi trở lại như xưa, nghe lời Nhân như xưa, ngoan ngoãn như xưa... Như xưa? Tôi tự trách có lẽ mình chưa tròn bổn phận làm vợ. “Chồng giận thì vợ bớt lời, cơm sôi nhỏ lửa chẳng đời nào khê” - ông bà đã dạy. Nhưng lửa đã giảm, cơm không khê mà lại nhão, nhão nhẹt. Cơm không ra cơm, cháo chẳng thành cháo, phải đem đổ cả. Muốn tôi trở lại là tôi của ngày xưa ư? Tại sao ngày xưa tôi như thế mà lại không thể hạnh phúc được. Sao lại đợi đến lúc tôi không thể chịu đựng thêm được mới mong muốn tôi trở lại như xưa!?

Thời gian rảnh rỗi, tôi bắt đầu viết lại. Bạn bè phê bình: “Mày viết không bằng lúc trước. Thiếu cảm xúc, thiếu chất liệu!”. Chị tôi thẳng thừng: “Nói thiệt em đừng buồn, nhưng bây giờ em viết giống kiểu văn chương của mấy bà nội trợ. Không được trau chuốt như xưa nữa!”. Một chút chới với. Quên mất mình bây giờ chỉ là một bà nội trợ. Một bà nội trợ bị giật phăng bút viết, cạo trọc cảm xúc. Bao nhiêu năm quen với việc giấu cảm xúc. Giấu kỹ quá, bây giờ viết lại, cảm xúc rỉ rả từng giọt, từng giọt như cà phê phin.

Quyết định ly dị với nhiều người có thể là một sự mất mát, chán nản và tuyệt vọng. Với tôi, tuy khó khăn bước đầu là dĩ nhiên, nhưng tôi cảm thấy như tìm lại được sự thanh thản và bình an ngỡ đã đánh mất. Tôi được là chính tôi!

CHÂN TÂM (Úc)

Thông điệp của em tôi

Cha bỏ đi theo người đàn bà khác vào năm tôi mười tuổi và đứa em gái chỉ vừa tròn tháng. Từ ngày ấy, mẹ tôi trở nên u uất và đau ốm triền miên. Rồi mẹ cũng bỏ chúng tôi ra đi năm năm sau đó. Từ ấy, tôi vừa là chị mà cũng vừa là mẹ. Tôi phải nghỉ học để kiếm tiền nuôi em ăn học.
Nhưng tôi không buồn mà trái lại được an ủi rất nhiều vì em gái tôi càng lớn càng ngoan ngoãn, thông minh và xinh đẹp. Ai cũng bảo rằng sau này em tôi chắc chắn sẽ có một tương lai xán lạn.

Đến năm 18 tuổi, em đã tặng tôi một món quà vô giá: giấy báo trúng tuyển đại học! Làm sao diễn tả hết nỗi vui sướng của tôi. Thế là ước nguyện của em và cũng là của tôi đã trở thành sự thật. Nhưng (phải chi cuộc đời đừng có chữ “nhưng” như thế này) niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì một tai ương khủng khiếp đã đến. Trong một lần xét nghiệm để hiến máu nhân đạo, em nhận được kết quả là có HIV dương tính.

Câm lặng và tan nát. Em tôi như một cái xác không hồn ở bên tôi. Bỏ học, bỏ nhà, uống rượu, hút thuốc và đi thâu đêm suốt sáng, cứ thế, em trượt dài xuống hố sâu trụy lạc. Nước mắt tôi đã cạn khô, trái tim người mẹ, người chị trong tôi chảy máu từng ngày. Tôi tìm đủ cách để kéo em lên nhưng em bất cần. Em đã xem cuộc đời là một con số không vô nghĩa.

Rồi em ngã bệnh, chưa phải là những bệnh khi vào giai đoạn AIDS mà chỉ là một cơn cảm cúm thông thường, bởi em đã quá phung phí sức khỏe vào những trò chơi đốt cháy cuộc đời. Em đã chịu nằm yên cho tôi chăm sóc. Em lơ đễnh lật xem vài tờ báo mà tôi cố ý đặt ở đầu giường. Bài báo viết về Phạm Thị Huệ - một phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung bị nhiễm HIV, đã can đảm vượt lên số phận, được tạp chí Time phong danh hiệu Anh hùng châu Á. Một lần, hai lần rồi hàng chục lần, ngày nào em cũng đọc đi đọc lại bài báo ấy.

Rồi em khỏi bệnh và đã trở thành một con người khác hẳn. Không phải là một cô sinh viên 18 tuổi hoạt bát, vô tư, cũng không phải là một bóng ma vật vờ, u ám, em đã trở thành một cô gái chín chắn, hiểu biết và cảm thông. Em không đi học lại nhưng em lại học ở trường đời. Từ bỏ tất cả tật xấu, thú vui phù phiếm, em lao vào các công tác từ thiện. Em là một thành viên tích cực của các nhóm đồng đẳng, sẵn sàng giúp đỡ các bệnh nhân HIV/AIDS. Em đi vào những khu xóm nghèo để tuyên truyền, giáo dục cho những người lao động biết thế nào là HIV/AIDS và cách đề phòng.

Em tìm đến các cô gái lầm đường lỡ bước, động viên họ hoàn lương, tìm kiếm nghề nghiệp, công việc cho họ ổn định cuộc sống. Em còn tham gia săn sóc và dạy học cho các trẻ em trong các nhà mở, mái ấm tình thương. Em đi đi về về, công việc tất bật nhưng nụ cười đã trở lại trên môi em.
Bây giờ, em đã đi đến một nơi rất xa. Trước khi rời khỏi cuộc đời, em đã nắm chặt tay tôi, mắt đẫm nước nhưng miệng vẫn mỉm cười. Nhìn em, tôi tin rằng em ra đi trong thanh thản và hạnh phúc.

Nhật ký em để lại ghi chép thật nhiều về những tháng ngày em sống và làm việc từ sau khi khỏi bệnh. Những câu danh ngôn, những bài thơ em sưu tầm được. Ở trang cuối cùng, những dòng chữ cuối cùng của em, tôi nghĩ đó chính là thông điệp mà em muốn gửi tới tất cả chúng ta trước lúc ra đi. Tôi xin được ghi lại nguyên văn: “Đừng cho là tôi đã chết lúc 20 tuổi mà hãy nghĩ rằng tôi đã sống trọn vẹn 20 năm. Thật hạnh phúc biết bao khi được sinh ra. Vì thế, dù còn một giây một phút, chúng ta cũng hãy cảm ơn cuộc đời đã cho ta sống và hãy sống thật tốt đẹp và có ý nghĩa”.

HUỲNH THỊ KIM TRINH (An Giang

Những người bạn chân giả

Bao ước mơ, dự định tốt đẹp ở tuổi 17 bỗng chốc tan biến sau tai nạn giao thông bất ngờ xảy ra với tôi. Tai nạn khủng khiếp đã cướp đi đôi chân, cướp đi của tôi một tương lai xán lạn.
Bị sốc, tôi trở nên đau khổ và cáu gắt với tất cả mọi người. Tôi luôn nghĩ mình là một kẻ vô dụng, là gánh nặng cho gia đình và càng cố tình xa lánh bạn bè, người thân.

Một hôm, tôi được một tổ chức phi chính phủ của Hà Lan giúp đỡ cho đi lắp chân giả. Tôi vui mừng và háo hức vì nghĩ rằng mình sắp đi lại được bình thường bằng đôi chân mới. Gia đình đưa tôi lên Hà Nội để làm chân giả và tập đi.

Mấy ngày đầu, tôi ham tập đến nỗi mồ hôi ướt đầm giữa những ngày đông giá rét, hai chân tứa máu, đau nhói mà vẫn gắng sức tập đi. Thế nhưng, chỉ sau hơn một tuần, tôi đã bị kiệt sức và nản chí. Tôi bị tháo khớp háng nên cái chân giả phải có một vòng đai bằng nhựa cứng đeo quanh bụng để giữ cho chắc. Mỗi lần bước đi là tôi phải nghiêng một bên người để nhấc cả cái chân giả hất lên phía trước.

Cứ như thế, mỗi lần tập đi là một lần tôi bị cái vòng đai cứng nhắc kia cứa vào bụng đau nhói, những vết thương ở hai chân tứa máu, rát buốt. Bao nhiêu háo hức, hi vọng ban đầu bỗng chốc bị tiêu tan. Lại một lần nữa tôi rơi vào cảm giác thất vọng, buồn bã và buông xuôi tất cả.

Sau một thời gian tập đi ở Bệnh viện Việt Đức, các bệnh nhân phải trở lại xưởng sản xuất chân tay giả để điều chỉnh chiếc chân giả của mình hoàn chỉnh hơn. Hôm đó, tôi đến xưởng để chỉnh sửa lại chiếc chân giả của mình. Thấy tôi cứ lặng lẽ buồn, các anh chị cùng cảnh ngộ chủ động trò chuyện với tôi. Mọi người kể lại cho tôi nghe về những ngày đầu bị tai nạn, tinh thần cũng bị khủng hoảng ghê gớm, chẳng khác gì tâm trạng tôi bây giờ.

Thế nhưng, sau khi được tài trợ lắp chân giả, được học nghề làm chân giả để giúp những người cùng cảnh ngộ như mình thì họ đã lấy lại niềm tin, lạc quan trong cuộc sống. Những ngày làm chân tại xưởng chỉnh hình, được tiếp xúc với các anh chị ở đây, thấy họ lúc nào cũng cười đùa vui vẻ và rất yêu đời, đặc biệt là không khi nào họ nghĩ mình là người khuyết tật, tôi càng thấy mình thật tệ.
Việc đi lại của họ nếu để ý thật kỹ mới phát hiện họ hơi cà nhắc một chút, còn không thì chẳng ai biết họ đang mang chân giả, bởi vì họ cũng đi lại bình thường như bao người lành lặn. Đó là kết quả của những ngày kiên trì luyện tập. Nhìn gương các anh chị đó, rồi nhìn lại những ngày qua của mình, tôi thấy thật vô nghĩa và lãng phí.

Tôi bắt đầu lấy lại niềm tin về một cuộc sống tốt đẹp và đặt cho mình mục tiêu phấn đấu phải tập đi cho bằng được. Mấy tháng trời kiên trì tập đi bằng tất cả sự quyết tâm và nghị lực cùng những lời động viên, khích lệ của những người bạn mang chân giả, tôi đã đi lại tốt hơn rất nhiều.

Ngày trở về quê, mọi người thật sự ngạc nhiên khi thấy tôi không còn ủ dột nữa mà trở nên vui tươi, hồn nhiên hơn. Mỗi sáng, chiều, tôi đều chống một chiếc nạng tập đi khắp xóm. Sau hai năm đi lại thành thạo, tôi tiếp tục ôn thi đại học để thực hiện tiếp ước mơ dang dở của mình.

Những năm học đại học, tôi quen được anh - người đàn ông lành lặn, anh động viên tôi vượt qua những mặc cảm để đi tới. Bây giờ, tôi đã có một cuộc sống gia đình hạnh phúc, một công việc ổn định nhưng vẫn không thể nào quên những ngày lắp chân giả ở xưởng chỉnh hình Đức Lợi (đường Trường Chinh, Hà Nội) và những người bạn chân giả của tôi.

NGUYỄN HẢI YẾN (Q.Tân Phú, TP.HCM)

Cám ơn món nợ của tôi

Tôi sinh ra trong một gia đình có tới sáu người con trai, hai đứa con gái. Tôi là cô em gái út lại bị teo cả hai chân từ nhỏ nên được cả nhà rất cưng chiều...

Tôi luôn ỷ lại số phận mình cho cha mẹ, anh em, như họ có một phần trách nhiệm trong cuộc đời tôi vậy.

Cho đến khi anh chị em tôi ai nấy đều có gia đình riêng, chỉ còn tôi với mẹ già, hai người đàn bà - một già yếu bệnh tật thường xuyên, một tật nguyền - côi cút bám nhau. Lúc này, tôi mới ý thức được trách nhiệm của mình với mẹ và bản thân. Chẳng lẽ tôi là gánh nặng cả cuộc đời vốn cơ cực của mẹ?

Năm bốn mươi tuổi, trong một đêm tôi đột nhiên đau bụng dữ dội. Các anh chị đưa tôi vào bệnh viện. Tôi phải mổ sỏi thận. Mẹ tôi lúc ấy cũng đang ốm nhưng lo tôi chết nên đã chạy vạy khắp làng vay được ba triệu đồng, cộng với số tiền cả nhà chắt góp lâu nay để tôi mổ và điều trị. Một tuần nằm viện tôi càng có thời gian nhìn lại bốn mươi năm qua của mình. Chờ ngày ra viện, tôi liền lập kế hoạch để trả món nợ ấy.

Tôi cố nhớ xem trước kia chị gái mình đã từng mua lá, rồi đan nón như thế nào. Bàn tay tôi lâu nay không phải làm gì nên cầm chiếc lá mỏng tanh, trắng muốt tôi lóng ngóng làm rách rất nhiều. Chiếc kim bé nhỏ không hiểu sao cứ nhằm tay tôi mà đâm làm bật ra những giọt máu tươi khiến tôi ớn lạnh cả xương sống. Tôi mò mẫm làm ra chiếc nón đầu tiên sau năm ngày khó nhọc. Thế mà nó trông chỉ giống chiếc nón mẹ vẫn thường đội cho ông bù nhìn ngoài ruộng để... đuổi gà. Tôi đã ngắm nghía nó rất lâu trong nụ cười méo mó. Chẳng lẽ tôi bắt mẹ mình mang món nợ xuống mồ.

Không được, tôi tự răn mình phải làm ra tiền từ những chiếc nón đẹp hơn.
Cái thứ hai, thứ ba rồi thứ tư... hoàn thành. Tôi mang nón ra chợ bán. Ban đầu chỉ những người quen mua giúp. Điều này làm tôi cảm thấy buồn hơn vui. Tôi quyết làm ra những cái nón mà ai mua cũng phải tìm tới tôi. Những nắm lá nón được tôi chọn lựa kỹ càng hơn. Từng mũi kim cũng nhẹ nhàng, tinh tế hơn hẳn.

Được một năm, khi tôi bắt đầu góp được hơn nửa số nợ thì một món nợ khác lại bồi thêm. Tôi phải nhập viện mổ sỏi thận lần thứ hai. Mẹ tôi lại khăn gói mang theo số tiền vay nợ hàng xóm vào chăm tôi. Lúc đó, thật tình tôi chỉ mong ca mổ không thành công. Tôi chỉ có cách chết đi mới không làm khổ mẹ. Nhưng tôi đã không chết. Nhìn mẹ run run chăm sóc, động viên mình, tôi càng hổ thẹn vì đã muốn chết đi cho xong. Tôi phải sống để báo đáp công ơn mẹ, ít nhất là để mẹ không khổ vì tôi.

Chờ hồi phục hẳn tôi ra sức đan. Lòng tôi chỉ có một tâm niệm là chằm nón trả nợ. Món nợ gần 5 triệu đồng. Ngày tháng trôi đi, lưng tôi không còn đau mà cộm lên một khối u to tướng. Những người hàng xóm luôn nói bóng gió đòi nợ hai mẹ con tôi. Nó như là một động lực để tôi có thể làm việc chăm chỉ. Khối u vì thế ngày càng lớn lên, tôi bắt đầu tự mình làm những công việc mà trước kia không bao giờ phải đụng tay đến. Khó khăn cứ thế chồng chất khi mẹ tôi ngày càng già đi.

Nguy cơ món tiền có thể không lấy được làm cho họ cứ dăm ba ngày lại qua nhà tôi đòi nợ. Bù lại, nón tôi đan ngày càng có nhiều người tìm mua. Tôi phải thức đêm để làm.

Giờ đây, nón tôi đan ra bao nhiêu người ta vào nhà mua hết. Mỗi chiếc nón tôi lãi ba ngàn đồng. Nhiều chuyến xe đã mang theo những chiếc nón của tôi lên thành phố Huế, ra Quảng Trị, vào Đà Nẵng. Thế đó, nhờ món nợ mà tôi đã thay đổi cuộc đời mình.

VÕ THỊ THÌN (làng An Truyền, xã Phú An, huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế) TRẦN THỊ THOAN ghi